Truyện ngược “Vật trong tay” – Bối Hân

Review Truyện

Vật Trong Tay – Bối Hân -Chương 4

Ra khỏi tòa nhà giáo vụ, Hà Nghiên mau lẹ cáo từ Phó Thận Hành, không bắt tay chào giã biệt, thậm chí, không đon đả xem phản ứng của hắn ta như thế nào, nhưng nhanh chóng xoay người đi về phía chiếc xe đang đỗ ven đường. Lúc mở khóa, cô mới phát hiện bánh trái bị xịt, không biết nổ lốp từ bao giờ.

Bánh xe xẹp lép, xem ra không thay lốp dự phòng thì chẳng còn cách nào khác. Rõ ràng lúc lái tới không vấn đề gì, sao lại xịt nhanh như vậy? Cô bực tức, giơ chân đá một cước vô bánh xe.

Xe của Phó Thận Hành phàm nhân tu tiên từ đằng xa lướt tới, dừng sau lưng cô, lão ta thò đầu qua cửa sổ, hỏi: “Sao vậy, cô giáo Hà?”

Cô thoáng quá bất ngờ, xoay người giấu diếm: “Không có gì.”

lão ta nghiêng đầu, liếc nhìn chiếc lốp dẹp lép, sau đó quay sang nhìn cô: “Cô giáo Hà, cô cần đi đâu? Tôi bảo tài xế đưa cô đi.”

“Không cần đâu.” Hà Nghiên lập tức từ khước, thấy Phó Thận Hành nhíu mày, cô cảm thấy mình đã cự hay quá mức cứng ngắc. Bởi vậy, Hà Nghiên đành giải thích: “Trong lớp tôi còn nữa việc cần giải quyết. Anh cứ đi đi, lát nữa tôi tới.”

Rõ ràng cô đang nói dối, vừa rồi trong văn phòng Viện còn nói có chuyện gấp phải ra ngoài. Nhưng mà hắn ta không vạch trần, chỉ cười nhạt, lịch sự chào: “Được thôi, hẹn chạm chán lại, cô giáo Hà.”

hắn ta ra hiệu cho tài xế, chiếc xe liền nôn nả biến mất trong sân trường.

Hà Nghiên vẫn đứng bên đường, cho đến khi không nhìn thấy chiếc xe của hắn ta nữa thế hệ xắn tay áo lên tự thay lốp. Ngành kỹ thuật của Viện không thiếu nam sinh viên đon đả. Chẳng mấy chốc, có một vài nam sinh đi ngang qua lại gần cung ứng, cô không khách khí, chỉ dẫn nhì nam sinh đó giúp cô thay lốp.

Cô không quay lại trường cũ, cũng không về nhà nhưng mà lái xe tới Cục cảnh sát thị trấn Nam Chiêu.Đọc thêm thể loại truyện sắc

Cảnh sát Trần hơi bất ngờ khi nhận ra máy tính bảng của Hà Nghiên nhưng mà ông không từ chối lời mời mà tới quán trà gần Cục để gặp cô: “Có chuyện gì không? Sao lại muốn gặp mặt tôi?” Ông hỏi.

Hà Nghiên không biết nói với ông như thế nào. Thực ra, đối với ông, cô không tính là quá quen biết. Thậm chí hôm nay đến tìm ông cũng là một quyết định nhất thời xúc động: “Ông còn nhớ tôi không?” Cô hỏi.

Cảnh sát Trần cười: “Nhớ chứ.”

dĩ nhiên ông còn nhớ, tứ năm trước ông đã phụ trách vụ án nhưng cô chính là người bị hại. Trong vụ án đó, đối mặt với ba kẻ bắt cóc cực kỳ bất chính, sau khi bị xâm hại, cô đã cần đến dao gọt trái cây đâm chết một tên, cán xe làm gãy nhì chân một tên khác. Điều trước tiên sau khi trốn thoát là hiểu điện cho bạn trai bảo anh báo cảnh sát.

Có rất nhiều đàn bà xinh xắn, vừa đáng yêu vừa sang trọng càng không ít, mà một phụ nữ dễ thương sắc sảo tại thời điểm mấu chốt có thể tươi tỉnh và lý trí ra tay một cách bất nhẫn, quyết đoán thì lại hiếm cực kì. Cho dù đã mấy năm không gặp, ông vẫn còn nhớ rõ về cô.

Hà Nghiên vẫn đang suy bốn xem thuật lại sự việc ra sao. Chuyện này thật sự khó có thể tưởng tượng nổi. Nếu nói không đúng đắn sẽ khiến mọi người gọi lầm đầu óc cô có vấn đề. Cô nhìn vào mắt cảnh sát Trần, hỏi: “Bản án tứ năm trước, chính ông là người bắt được tên tội phạm rút cục, ông có chắc là hắn đã bị thi hành án tử không?”

Cảnh sát Trần sửng sốt: “Hả?”

“Thẩm Tri Tiết, là Thẩm Tri Tiết.” Cô trực tiếp nói thẳng ra cái tên đáng sợ ấy, vận tốc lời nói vô thức gấp gáp hơn: “Gần đây tôi đã trông thấy một người rất giống hắn, từ giọng nói vô thượng sát thần tới vẻ vẻ ngoài đều rất kiểu như. Không, không, không phải như thể, nhưng quả thực đó là một người.”

Vẻ lo sợ của cô làm ra cho người đàn ông trung niên trước mặt sực cảm thông, ánh mắt ông lộ vẻ thương cảm: “Hà Nghiên này, tôi nhớ không nhầm gọi là Hà Nghiên đúng không? Cô bình tĩnh một chút, tôi có thể nói một cách chắc cú với cô rằng, Thẩm Tri Tiết đã chết, nhị năm trước hắn đã bị thi hành án tử.”

Hà Nghiên mấp máy môi, hỏi lại: “Ông có chắc không?”

“Tôi chắc rằng.” Cảnh sát Trần trịnh trọng gật đầu: “Tôi vô cùng tuyệt hảo về hắn, không chỉ vì những tội lỗi hắn đã làm trước đấy, mà còn do nghe nói trước khi bị tử hình, hắn đã làm một việc khiến người khác quá bất ngờ.”

“Chuyện gì?” Cô thấp thỏm hỏi.

“Hắn đã chủ động hiến giác mạc.”

Hà Nghiên cũng cực kỳ bất thần, một tên tội phạm tàn nhẫn chợt nổi tinh thần cao thượng trước khi chết, điều này quả là đáng kinh ngạc. Cô trầm mặc, một lúc sau thế hệ tiếp tục: “Thế nhưng người kia thật sự rất giống hắn.”

“Trên nhân loại có rất nhiều người như là nhau, tương tự đến nỗi trông như tập thể sinh đôi nhưng thực tế lại không có chút quan hệ nào. Có lẽ, ở đâu đó, cũng có một cô gái tương tự cô như đúc thì sao.” Cảnh sát Trần đáp.

“Thế mà hắn đối với tôi, đối với tôi…” Cô muốn tìm từ ngữ phù hợp để diễn tả ý mình: “Anh ta tiếp cận tôi, hỏi số di động của tôi, chủ động đến gần tôi, sau còn muốn tôi ngồi cùng xe với anh ta. Xin ông đừng nghĩ tôi tự mình đa tình, tôi có thể cảm tìm thấy mà.”

Cảnh sát Trần không kìm được, hỏi: “Cô Hà, cô xinh tươi như vậy, chưa từng rỉ tai với người khác giới nào trên phố ư?”

Ý bốn trong lời nói của ông rất rõ ràng, coi như thật sự có gã đàn ông như thế đi, và chàng trai kia đúng là có ý đồ tiếp cận cô mà đấy chỉ là cuộc bắt chuyện rất phổ biến giữa những người khác giới mà thôi.

Hà Nghiên không thể bác bỏ, cơ chế của cô đúng là rất xinh đẹp, từ tiểu học đã có mấy cậu nhóc theo đuổi. Vẻ đẹp đẽ lôi cuốn người khác phải ấy vẫn duy trì đến tận bây chừ, cho dù sau khi kết hôn tay luôn đeo nhẫn cưới, cũng không ngăn cản được sự ân cần của giới mày râu.

Cảnh sát Trần nheo mắt cười nhìn vẻ trầm lặng của cô, động viên: “Đừng nghĩ lung tung nữa, quên hết chuyện quá khứ đi.”

Chuyện từng xảy ra tạo ra cho cô bao nỗi lo lắng sầu lo và tổn thương không cách nào quên. Hà Nghiên không khỏi nghi vấn chính mình, cô mím môi cân nhắc giây lát, rút cuộc đưa ra lời đề nghị với cảnh sát Trần: “Ông có thể giúp tôi một việc không?”

Cảnh sát Trần không giải đáp ngay nhưng hỏi: “Việc gì?”

Cô đem giấy bút trong túi ra, viết danh tính, năm sinh và địa chỉ của Phó Thận Hành, đưa cho cảnh sát Trần, thỉnh cầu: “Đây là thông tin của người kia, ông có thể chứng thực giúp tôi xem những thứ này có phải là thật không?”

Cảnh sát Trần nhìn lướt qua tờ giấy, nét mặt lộ vẻ ngạc nhiên: “Cô biết rõ ràng thế này cơ à?”

“Anh ta cho tôi xem CMND, lúc ấy chỉ nhìn qua mà vẫn nhớ rõ số CMND.” Cô chỉ dẫn.

Cảnh sát Trần bật cười: “Nhìn thoáng qua mà nhớ kỹ như vậy, trí nhớ của cô hay thật.”

Trí nhớ của cô đúng là rất hay, bằng không sẽ không nhớ như in chuyện đêm đó. Mặt mũi của hắn, giọng nói của hắn, ánh mắt hắn nhìn cô…hết lần này tới lần khác tái hiện trong cơn tàn khốc mộng của cô. Cô nhắc nhở bản thân đừng nghĩ đến những thứ ấy nữa nhưng tỏ vẻ tội nghiệp nhìn cảnh sát Trần: “Được không ạ? Ông giúp tôi nhé?”

Một cô gái xinh đẹp thỉnh cầu thì khó có người đàn ông nào dám từ chối. Cảnh sát Trần mỉm cười, kẹp tờ giấy vào trong cuốn sổ nhỏ: “Được, có cơ hội tôi sẽ chứng thực giúp cô.”

Ông là người ân cần, chưa quá vài ngày đã gọi điện cho Hà Nghiên.

“Cô Hà, tôi điều tra giúp cô rồi, Phó Thận Hành đúng là một người khác, thông tin nhận dạng cũng là thật. Nói thế nào nhỉ?” Ông thoáng dừng lại, cười cười: “Chả trách cô bồn chồn, tới tôi nhìn hình họa chụp còn giật mình nữa là. Nhưng so ảnh chụp với tên tội phạm kia có thể nhìn ra điểm sự so sánh, là nhị người.”

Lúc này, Hà Nghiên như trút được gánh nặng, gửi lời cảm ơn đến cảnh sát Trần: “Thật sự cực kì cảm ơn ông.”

Cảnh sát Trần lại hỏi cô: “Người kia còn liên lạc với cô không?”

“Không có.” Cô gợi ý.

“Ha ha, có lẽ chỉ nên một chàng trai trẻ muốn theo đuổi một người phụ nữ dễ thương thôi. Vững anh ta không thể ngờ, mình phong độ là thế lại bị một người phụ nữ đề phòng như kẻ trộm.” Cảnh sát Trần nói đùa, động viên cô một lần nữa: “Hà Nghiên, cô quên chuyện kia đi, cố sống cho giỏi nhé.”

Cô thật sự cảm kích viên cảnh sát, không ngớt nói lời cảm ơn.

“Sau gặp gỡ rắc rối gì có thể tới tìm tôi, đừng khách sáo.” Cảnh sát Trần cười, nói thêm: “Nếu thằng nhóc kia còn nữa tục làm phiền cô thì cứ bảo tôi, tôi sẽ giúp cho.”

vô tư mà nói, nhị lần trước không tính là phiền phức. Sau khi kiểm tra Phó Thận Hành và Thẩm Tri Tiết không phải là một, Hà Nghiên nhìn nhận vấn đề khách quan hơn, nguyên nhân rõ ràng là ở cô nên mới nghi thần nghi quỷ như vậy.

Phó Thận Hành không hề liên lạc với cô.

Có lần cô gặp mặt nữ đồng nghiệp phòng giáo vụ, cô ta kể cho Hà Nghiên nghe chuyện Phó Thận Hành, cô ấy đã phát âm cho lão ta, lão ta nhận điện mà không đến. Đến trường lấy phiếu xác nhận là một người đàn ông khác, cao béo to khỏe, vẻ mặt dữ tợn.

cô ấy vừa nói vậy Hà Nghiên đã đoán ra đó chính là gã đàn ông lái xe cho Phó Thận Hành, Trong khi là vệ sĩ của anh ta.

Hà Nghiên an ủi đồng nghiệp nhưng mà trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm. Cuộc sống của cô thoáng cái lại khôi phục vẻ tĩnh lặng. Phó Thận Hành sau khi đột hình thành khiến cô sốt ruột, đã bặt tăm không thấy tăm hơi.

Cô đăng ký học tiến sĩ ở trường cũ, thầy hướng dẫn hóa ra là thầy giáo dạy nghiên cứu sinh thời gian trước của cô, ông giáo già cả đời dạy học, nghiêm túc nghiên cứu, tuy rất mến cô trò này nhưng mà vẫn tỏ thái độ muốn cô thi đỗ bằng chính thực lực, không mở bất cứ cánh cửa sau nào giúp cô.

Hà Nghiên gửi icon ‘khóc mếu’ cho thầy giáo, tỏ rõ tâm trạng đáng thương của bản thân.

Trái lại, ba mẹ cô không ủng hộ việc cô học lên tiến sĩ. Hộ gia đình tuy không giàu nhưng mà không đến nỗi thiếu tiền, chỉ cần cô sống từ từ không cần tự mình cực khổ là được. May nhưng có Lương Viễn Trạch ủng hộ, làm chân chạy kiếm tìm thông tin. Hà Nghiên chỉ hận anh và cô không cùng chuyên môn, khác nghề như cách núi, không thể phụ đạo giúp cô.

Hình như cô vất vả học hành thì người thân lại liên tiếp gặp gỡ vận may. Ông bà Hà trúng được một chuyến du lịch bự, thế là hai bàn đời phu quân dắt tay nhau đi ngắm cảnh tổ quốc. Ngay sau đó, Lương Viễn Trạch cũng nhận ra cơ hội quý đào tạo ở nước ngoài.

Hà Nghiên vừa thích thú vừa đố kỵ, lúc thu xếp hành lý cho đấu la đại lục Lương Viễn Trạch, cô tủi thân vất hành lý của anh xuống đất, oán thán: “Mặc kệ đấy, em sắp làm góa phụ rồi còn giả bộ làm bà xã hiền hậu gì chứ.”

Lương Viễn Trạch bật cười, nhào tới đè cô xuống giường: “Nếu em không thích anh sẽ không đi nữa. Ba mẹ không có nhà, để em lại một mình anh cũng thấy lo.”

Nói thì nói vậy, dù sao cô không phải trẻ con, cần người giám hộ chú tâm bên cạnh. Hơn nữa, đây là cơ hội hiếm, rất bổ ích cho sự tiến tới sau này. Tay cô níu cổ áo anh, nửa thật nửa đùa: “Yên tâm, thời khắc cần thiết, người làm bà xã như em hay đối sẽ không ngáng chân anh. Bạn đời cứ yên tâm nghiên cứu, thần thiếp cũng sẽ quay về trường vùi đầu học hành, sau này bà xã phu quân mình sẽ là đôi chim liền cánh bay cao.”

Lương Viễn Trạch bị cô chọc bật cười ha hả, cúi xuống hôn liên tục, cơn phấn khích nổi lên, tay anh vừa lột quần áo cô, miệng vừa trêu đùa: “Để phu quân em gieo như là trước đã, sang năm biết đâu được vụ mùa bội thu.”

nhì người lăn lộn trên giường, nhiều phần là anh áp chế cô, thi thoảng cô lại chiếm thế thượng phong, đè anh dưới thân, kiêu ngạo hỏi anh: “Đã phục chưa? Đã phục chưa hả?”

Sao có thể không phục đây? Anh thở hổn hển, ánh mắt ôn nhu như nước, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Nghiên Nghiên, I love you.”

Cô cúi người, hôn lên môi anh, đáp lời: “Viễn Trạch, em cũng yêu anh.”

Cô yêu anh, rất rất yêu anh.

Tiễn Lương Viễn Trạch đi ngừng, cô thật sự quay lại trường cần cù ôn bài, hàng ngày cùng các sinh viên đam mỹ  khác làm tổ trong thu viện. Thường xuyên có người tưởng nhầm cô là sinh viên, chưa tới nhị ngày, đã có nam sinh chủ động giúp cô chiếm chỗ.

Cô gọi điện cho Lương Viễn Trạch kể lại chuyện một cách đắc ý: “Ai dà, Viễn Trạch anh may lắm mới kiếm được người như em nhé. Vẻ mặt em non nớt như vậy, đợi đến khi anh năm mươi tuổi, em mới như ba mươi. Đến lúc đó nhất định sẽ có người cho rằng anh là một nhân sĩ vật phẩm, bằng không sao có thể cua được cô em trẻ trung thế chứ.”

Lương Viễn Trạch cười phụ họa, dặn dò cô chăm bẵm hay bạn dạng thân: “Nếu cảm thấy vất vả quá thì xin nghỉ đi, năm nay không đỗ thì để năm sau thi tiếp. Anh đâu phải không nuôi nổi em.”

“Xùy! Xùy! Xùy! Phủi phui cái miệng, ai bảo năm nay em thi không đậu? Anh xem thường chỉ số sáng dạ của em đúng không? Nên nhớ ngày xưa em nổi tiếng là cô gái khả năng đấy nhé.” Cô xả một tràng rồi lại sợ anh lo lắng: “Thực ra trong trường không có phiền phức, sinh viên thời nay rất ngoan, hiếm khi gây rắc rối cho em.”

Người ta thường bảo, khoe khoang vạ miệng. Lời cô nói ngay ngày hôm sau liền có sinh viên gây chuyện

Đọc full link truyện vật trong tay

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *